Chủ Nhật, 24 tháng 7, 2011

Nhớ mẹ

                                              Đêm khuya trời đổ mưa dầm,
                                          Mong cho yên giấc mà mằn không yên
                                              Bật đèn suy nghĩa liên miên,
                                        Bâng khuâng chạnh nhớ mẹ hiền năm xưa.
                                              Lệ buồn thương nhỏ theo mưa,
                                            Mẹ ơi!con tưởng mẹ vừa bên con.
                                              Nhớ người lòng quặn héo hon,
                                            Bao nhiêu kỷ niệm vần còn như in.
                                              Công ơn dưỡng dục mẹ hiền,
                                       Làm sao quên được muôn niên khôn dời.
                                              Mẹ ơi,vắng mẹ trong đời,
                                     Nhưng không hề vắng mẹ trong đời,còn

                                             Những ngày thơ ấu bình yên,
                                           Ru con mẹ hát đủ miền dân ca.
                                            Ngọt ngào giọng mẹ thiết tha,
                                       Mượn lời thơ cũ đậm đà khuyên lơn:
                                             "Công cha như núi thái sơn,
                                    Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra.
                                               Một lòng thờ mẹ kính cha,
                                    Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con"
                                          Khi con yên giấc,mẹ còn
                                    Phủ chăn,chêm gối cho con giấc nồng.
                                      Ngày con khôn lớn mẹ mong
                                   Cho con ăn học nên thân lập đời.
                                      Từng câu từng chữ từng lời,
                              Nhẹ nhàng khuyên bảo con thời chẳng quên.
                                Những ngày đất nước chiến tranh,
                             Cửa nhà xiên đổ,tan tành ruộng nương.
                                  Xóm thôn tang tóc thê lương,
                        Người người hớt hãi tìm đường chạy mau.
                                  Gánh gồng mẹ trước con sau,
                          Băng đồng lội suối dắt nhau lánh nàn.
                                  Quê người đất khách gian nan,
                            Miếng khoai củ sắn mẹ ăn đở lòng.
                              Chén cơm trắnng,chút cá hon,
                            Chắc chiu mẹ để cho con no lòng.
                             Nhưng đêm trời lạnh giá đông,
                      Chiếu chăn thiếu thốn mẹ không đủ nằm.
                           Góp từng mảng vải vá chằm,
                         Mẹ đem kết lại vừa tầm thân con.
                            Đắp cho con trẻ con ấm lòng,
                    Ngủ cho yên giấc mộng hồng vô tư.
                           Mẹ ơi biết nói sao chừ,
                   Công ơn cha mẹ chất từ ngàn xưa.
                      Con đền đáp mấy chẳng vừa,
                 Trời cao biển rộng cũng thua lòng này.
                            Mẹ ơi,hồn mẹ có hay,
                 Con thương nhớ mẹ đêm ngày vấn vương.
                         "Mẹ già như cuối ba hương,
                  Như xôi nếp một,như đường mía lau"
                            Bây giờ cho đến ngàn sau,
               Tình con thương mẹ không sao phai nhòa.
                            Lênh đênh trong cõi ta bà,
                          Nếu không có mẹ như là trẻ con.
                            Còn trời còn nước còn non,
                        Con còn nhớ mẹ như còn hôm nay.
                          Nói sao cho hết tình này,
                      Mẹ ơi,lòng mẹ sánh tày biển đông.
                       Nhớ câu sinh dưỡng đạo đồng,
             Nuôi con mẹ trọn nghĩa hồng tình thâm.
                       Mẹ là Bồ Tát Quan Âm,
             Là gương Diệu Thiện,là sông ân tình,
                       Là cây trái ngọt thần tiên,
            Là hoa trăm sắc khắp miền hương thơm,
                       Mẹ là trả cá nồi cơm,
              Nuôi con khôn lớn thiệt hơn với đời.
                       Mẹ ơi,nhớ lắm mẹ ơi!
              Lòng con nhớ mẹ không lời tỏ phân.
                 Ngày rằm tháng bảy Vu Lan,
             Nén hương con thắp kính dânh mẹ hiền.
                 Ơn cha nghĩa mẹ muôn niên
             Con xin ghi tạc không quên bao giờ


                            

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét