toimuontimhieuphatphap
Thứ Hai, 25 tháng 7, 2011
thực hành
Khi chúng ta có căn duyên hướng về Phật pháp,tìm hiểu phật pháp,được học những giáo lý của Đức Phật mình áp dụng những gì đức Phật dạy vào cuộc sống thì điều đó thật khó vì trên thế giới của chúng ta có quá nhiều tôn giáo,mỗi tôn giáo có nét đặc biệt riêng.Và rất nhiều người không theo tôn giáo nào.Nếu có một số theo đạo phật giáo,thậm chí trong một gia đình chỉ có một người hướng về đạo phật muốn cảm hòa cả những thành viên trong gia đình,thân bằng quyết cũng hướng về đạo,tìm hiểu phật pháp làm theo những gì phật dạy áp dụng trong cuộc sống thì rất khó vì tùy theo những người đó có căn duyên,có phước,có tâm.Cho dùng chúng ta đi chùa tụng kinh,nghe thuyết,làm mọi điểu gì trong khả năng của mình nhưng họ đòi hỏi chúng ta hoàn thiện tất cả những điều phật dạy.Những tạo sao họ không thử hỏi có ai hoàn thiện tất cả hay không,nếu chúng ta muốn hoàn thiện tất cả phải có thời gian,tụng kinh lâu năm mới diệt hết tất cả không thể một sớm mai,một,hai,ba ngày,một,hai,ba năm được.Như chúng ta thấy có một số thầy tu nhiều năm họ vẫn chưa diệt được,một số diệt được nhờ sự tu tập ta thấy như vậy mà đòi hỏi họ khiến phiễn não,đau khổ họ không tu được cả bản thân mình mang nghiệp.
Chủ Nhật, 24 tháng 7, 2011
ĐỂ CÓ CUỘC SỐNG: AN LẠC – HẠNH PHÚC GIỮA ĐỜI THƯỜNG.
Phải chăng đây là cuốn bí kip bị thất…..lạc…!?...!...?
Nào ! Chúng ta cùng mở ra xem thử…
Để có cuộc sống an lạc - hạnh phúc thì cần phải có bộ đôi tuyệt chiêu:
1-SÁM HỐI.
2-TẠO PHƯỚC.
Trước khi chia sẻ bí kip,chúng ta hãy dành ra ít phút hướng về: Tổ tiên,Ông bà của mình. Hướng về Cha Trời Phạm Thiên,Mẹ Đất. Hướng về Chư Vị Bồ Tát. Hướng về Nhà Phật với tấm lòng kính trọng biết ơn.
Vì nhờ có Ơn Trên rộng lòng thương,rộng lòng từ bi trợ duyên,trợ lực cho chúng ta nhìn thấy,cảm nhận được những điều cần thiết; Giúp cho cuộc sống chúng ta dần dần trở nên an lạc - hạnh phúc.
Thông điệp đến vào một ngày cuối tháng 06-2006.
Có 1 bạn trai nằm mơ nhặt được cuốn sách mỏng,gói trong giấy sáp mờ. Điều kì lạ là khi mở ra thì có ánh sáng bừng lên.
Chuyện gì vừa xảy ra,anh ta cũng không rõ. Chỉ thấy trước mắt mình là những dòng chữ bằng tiếng Việt: Để có cuộc sống an lạc – hạnh phúc giữa đời thường.
Ah…! thì ra đây là điều mình đã khổ công tìm kím bấy lâu nay.
Anh ta liền say sưa đọc ngay. Đọc xong,vui mừng quá,không kìm nén được cảm xúc hưng phấn dâng trào,anh ta vụt chạy đi,vừa chạy vừa la Ơ rê ka….Ơ rê ka…!
Rồi bổng nhiên,anh ta đứng sửng lại,nhìn xuống phía dưới. Nhờ vậy,anh ta mới biết mình vừa nằm mơ.
( Đố các bạn: Tại sao đang la hét ỏm tỏi,anh ta lại sửng người nhìn lại mình? Muốn biết tại sao,các bạn hãy liên lạc theo số điện thoại: 012 84 60 65 61 nha ).
Để có cuộc sống an lạc – hạnh phúc thì cần phải có bộ đôi tuyệt chiêu:
1- Sám hối.
2- Tạo phước.
Sám: là kể ra tội lỗi của mình.
Hối: là hối tiếc,ân hận về những tội,lỗi mình đã làm.
+ Sám hối muốn có hiệu quả: thì phải ghi ra hết những tội lỗi mà mình nhìn thấy hoặc cảm nhận được. Rồi,hướng về Phật,Bồ tat,Trời Phạm thiên,Mẹ Đất hay Tổ tiên,Ông bà,kể hết ra. Nhờ Ơn Trên chứng minh cho sự thật tâm hối hận về những việc xấu,ác chúng ta đã gây tạo. Từ đây mình phải cố gắng,không làm điều gì gây đau khổ cho người nào,loài nào nữa.
Đúng như vậy nghiệp lực xấu,ác sẽ dừng lại. Ta chỉ bị nhận những nghiệp đang đến lúc phải trổ ra thôi.
Nếu phước lực ta lớn mạnh,sẽ đủ sức lấn át luôn cả những nghiệp xấu,ác còn non yếu.
+ Tạo phước.
Phước lực ta có được là do làm những việc lành thiện,lợi ích cho mọi người,mọi loài. Không xem trọng lợi ích đời thường của mình.
Lợi ích cho người: là đem lại niềm vui,giúp đở cho một người hay nhiều người những điều lành họ đang cần.
Lợi ích cho loài vật: là cho chúng ăn uống,giúp cho chúng sống trong môi trường tự do và lành thiện.
Lợi ích đời thường: là chỉ nhằm phục vụ cho thân thể hiện tại của chúng ta; Người đời luôn mong muốn có được phương tiện này,chất liệu kia cũng chỉ để đáp ứng đòi hỏi của nó mà thôi.
Điều đáng chú ý: là ta khó thể nào biết điều gì đúng,cần làm để không tạo nghiệp đáng tiếc; Có những việc lúc này rất đúng,rất cần nhưng khi khác lại không nên.
Để thực hiện được tuyệt chiêu,chúng ta cần phải có…có gì đây? Hãy đợi đấy…!
Bây giờ chúng ta thử xem mình tồn tại trên thế gian này là nhờ những gì nào? Để coi: hít thở nè,ăn uống nè,ngủ nè,vệ sinh nè.v.v..
Chúng ta hít khí Oxy vào để duy trì sự sống. Nếu không còn khí Oxy,chúng ta sẽ chết hết đấy.Loài người và loài động vật thật đáng bị đòn: tự thân chỉ biết hít Oxy vào rồi thảy Co2 ra. Trong khi các loài thực vật ban ngày tiếp nhận khỉ thảy,lại nhả ra Oxy giúp cho các loài khác sống.Chỉ khi về đêm chúng mới nhận lại khí Oxy.
Chúng ta ăn,uống tạp nhạp quá. Từ những chất liệu lành thiện,sạch đẹp như ngũ cốc,rau quả cho đến: Máu,thịt của chúng sinh; Nếu không qua tẩm ướp,chế biến công phu,thì mới nhìn thôi đã thấy tởm lợm rồi,có mà dám ăn vào.Vậy mà hàng ngày chúng ta lại bắt ép thân thể đáng thương của mình phải tiếp nhận.Khi nạp những chất liệu này vào,chúng ta đã trở nên tàn ác còn hơn đang hành hình tội nhơn dưới địa ngục. Nào là chặt đầu,mổ bụng. Nào là cắt cổ,lột da. Nào là đâm chém.,bằm chặt v.v…Ôi! Kinh khủng quá! Không dám nghĩ tiếp đâu,sợ quá! Xỉu mất thôi.
Á…Xỉu thật rồi.
Tỉnh dậy rồi nè! Xét tiếp nha! Từ đâu có thức ăn vậy ta?
Thì…thì lấy tiền đi mua chứ đâu,vậy mà cũng hỏi.
Giỏi ta! Trả lời nhanh chóng. Quả thật rất đúng,nhưng đúng là vội vả,sai bét nhè.
Nếu không ai bán,không ai làm ra thì sao chứ? Chết đói thôi.
Thực phẩm không phải tự nhiên mà có được đâu. Phải nhờ rất nhiều yếu tố như: Đất,nước,ánh sáng,không khí,mưa gió,loài này,vật kia cộng với biết bao công sức của nông dân. Muốn ăn uống được thuận lợi,chúng ta còn cần rất nhiều phương tiện như nồi niu,xoong chảo,tô chén,đủa muỗng v.v…Cứ mỗi chất liệu,mỗi dụng cụ đều phải nhờ ơn rất nhiều công sức của nhiều loài hợp lại.
Ủa? Đang chia sẻ bí kip mà sao chúng ta lại nói lan man tới những vấn đề đời thường không vậy?
Ậy…ậy..! Đừng có nóng. Thời giờ quí lắm,không dám nói lung tung đâu! Nảy giờ chúng ta nói về điều này,chuyện nọ là để…để…
Để làm gì chứ? Nói đại ra đi,sốt ruột quá rồi nè!
Thì để tìm ra bí quyết chứ còn gì nữa.
Hả..!? Bí quyết thực hiện tuyệt chiêu?
Đúng vậy! Rất đơn giản là: Chúng ta hãy luôn luôn giữ niệm biết ơn trong đầu mình mọi lúc,mọi nơi.
Này nhé; Vì luôn biết ơn tất cả nên chúng ta đâu thể làm gì tổn hại đến người nào,loài nào. Cũng nhờ biết ơn,chúng ta mới mong muốn mình làm được gì đó lành thiện,có ích cho đời. Trước khi ăn,chúng ta cũng hướng lòng biết ơn đến những chất liệu hy sinh nuôi sống mình; Biết ơn tất cả những người,những loài làm ra phần thực phẩm đó v.v…Tương tự như vậy,khi tiếp nhận điều gì,sử dụng phương tiện gì hay làm gì,chúng ta đều nhắc nhở tự thân mình phải biết ơn mọi người,mọi loài.
+ Thân,Tâm được rèn luyện như vậy hàng ngày,sẽ mau chóng xuất ra thành thái độ,hành động của bộ đôi tuyệt chiêu ghi trong bí kip đó nha!..!..!
Chúc các bạn có duyên lành tiếp nhận và ứng dụng thành công bí kip !
( Nếu sử dụng bí kip có hiệu quả tốt,nhớ truyền đạt đến nhiều người khác nha ! )
Rất cảm ơn !
Phạm Tấn Phước
Nhớ mẹ
Đêm khuya trời đổ mưa dầm,
Mong cho yên giấc mà mằn không yên
Bật đèn suy nghĩa liên miên,
Bâng khuâng chạnh nhớ mẹ hiền năm xưa.
Lệ buồn thương nhỏ theo mưa,
Mẹ ơi!con tưởng mẹ vừa bên con.
Nhớ người lòng quặn héo hon,
Bao nhiêu kỷ niệm vần còn như in.
Công ơn dưỡng dục mẹ hiền,
Làm sao quên được muôn niên khôn dời.
Mẹ ơi,vắng mẹ trong đời,
Nhưng không hề vắng mẹ trong đời,còn
Những ngày thơ ấu bình yên,
Ru con mẹ hát đủ miền dân ca.
Ngọt ngào giọng mẹ thiết tha,
Mượn lời thơ cũ đậm đà khuyên lơn:
"Công cha như núi thái sơn,
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra.
Một lòng thờ mẹ kính cha,
Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con"
Khi con yên giấc,mẹ còn
Phủ chăn,chêm gối cho con giấc nồng.
Ngày con khôn lớn mẹ mong
Cho con ăn học nên thân lập đời.
Từng câu từng chữ từng lời,
Nhẹ nhàng khuyên bảo con thời chẳng quên.
Những ngày đất nước chiến tranh,
Cửa nhà xiên đổ,tan tành ruộng nương.
Xóm thôn tang tóc thê lương,
Người người hớt hãi tìm đường chạy mau.
Gánh gồng mẹ trước con sau,
Băng đồng lội suối dắt nhau lánh nàn.
Quê người đất khách gian nan,
Miếng khoai củ sắn mẹ ăn đở lòng.
Chén cơm trắnng,chút cá hon,
Chắc chiu mẹ để cho con no lòng.
Nhưng đêm trời lạnh giá đông,
Chiếu chăn thiếu thốn mẹ không đủ nằm.
Góp từng mảng vải vá chằm,
Mẹ đem kết lại vừa tầm thân con.
Đắp cho con trẻ con ấm lòng,
Ngủ cho yên giấc mộng hồng vô tư.
Mẹ ơi biết nói sao chừ,
Công ơn cha mẹ chất từ ngàn xưa.
Con đền đáp mấy chẳng vừa,
Trời cao biển rộng cũng thua lòng này.
Mẹ ơi,hồn mẹ có hay,
Con thương nhớ mẹ đêm ngày vấn vương.
"Mẹ già như cuối ba hương,
Như xôi nếp một,như đường mía lau"
Bây giờ cho đến ngàn sau,
Tình con thương mẹ không sao phai nhòa.
Lênh đênh trong cõi ta bà,
Nếu không có mẹ như là trẻ con.
Còn trời còn nước còn non,
Con còn nhớ mẹ như còn hôm nay.
Nói sao cho hết tình này,
Mẹ ơi,lòng mẹ sánh tày biển đông.
Nhớ câu sinh dưỡng đạo đồng,
Nuôi con mẹ trọn nghĩa hồng tình thâm.
Mẹ là Bồ Tát Quan Âm,
Là gương Diệu Thiện,là sông ân tình,
Là cây trái ngọt thần tiên,
Là hoa trăm sắc khắp miền hương thơm,
Mẹ là trả cá nồi cơm,
Nuôi con khôn lớn thiệt hơn với đời.
Mẹ ơi,nhớ lắm mẹ ơi!
Lòng con nhớ mẹ không lời tỏ phân.
Ngày rằm tháng bảy Vu Lan,
Nén hương con thắp kính dânh mẹ hiền.
Ơn cha nghĩa mẹ muôn niên
Con xin ghi tạc không quên bao giờ
Mong cho yên giấc mà mằn không yên
Bật đèn suy nghĩa liên miên,
Bâng khuâng chạnh nhớ mẹ hiền năm xưa.
Lệ buồn thương nhỏ theo mưa,
Mẹ ơi!con tưởng mẹ vừa bên con.
Nhớ người lòng quặn héo hon,
Bao nhiêu kỷ niệm vần còn như in.
Công ơn dưỡng dục mẹ hiền,
Làm sao quên được muôn niên khôn dời.
Mẹ ơi,vắng mẹ trong đời,
Nhưng không hề vắng mẹ trong đời,còn
Những ngày thơ ấu bình yên,
Ru con mẹ hát đủ miền dân ca.
Ngọt ngào giọng mẹ thiết tha,
Mượn lời thơ cũ đậm đà khuyên lơn:
"Công cha như núi thái sơn,
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra.
Một lòng thờ mẹ kính cha,
Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con"
Khi con yên giấc,mẹ còn
Phủ chăn,chêm gối cho con giấc nồng.
Ngày con khôn lớn mẹ mong
Cho con ăn học nên thân lập đời.
Từng câu từng chữ từng lời,
Nhẹ nhàng khuyên bảo con thời chẳng quên.
Những ngày đất nước chiến tranh,
Cửa nhà xiên đổ,tan tành ruộng nương.
Xóm thôn tang tóc thê lương,
Người người hớt hãi tìm đường chạy mau.
Gánh gồng mẹ trước con sau,
Băng đồng lội suối dắt nhau lánh nàn.
Quê người đất khách gian nan,
Miếng khoai củ sắn mẹ ăn đở lòng.
Chén cơm trắnng,chút cá hon,
Chắc chiu mẹ để cho con no lòng.
Nhưng đêm trời lạnh giá đông,
Chiếu chăn thiếu thốn mẹ không đủ nằm.
Góp từng mảng vải vá chằm,
Mẹ đem kết lại vừa tầm thân con.
Đắp cho con trẻ con ấm lòng,
Ngủ cho yên giấc mộng hồng vô tư.
Mẹ ơi biết nói sao chừ,
Công ơn cha mẹ chất từ ngàn xưa.
Con đền đáp mấy chẳng vừa,
Trời cao biển rộng cũng thua lòng này.
Mẹ ơi,hồn mẹ có hay,
Con thương nhớ mẹ đêm ngày vấn vương.
"Mẹ già như cuối ba hương,
Như xôi nếp một,như đường mía lau"
Bây giờ cho đến ngàn sau,
Tình con thương mẹ không sao phai nhòa.
Lênh đênh trong cõi ta bà,
Nếu không có mẹ như là trẻ con.
Còn trời còn nước còn non,
Con còn nhớ mẹ như còn hôm nay.
Nói sao cho hết tình này,
Mẹ ơi,lòng mẹ sánh tày biển đông.
Nhớ câu sinh dưỡng đạo đồng,
Nuôi con mẹ trọn nghĩa hồng tình thâm.
Mẹ là Bồ Tát Quan Âm,
Là gương Diệu Thiện,là sông ân tình,
Là cây trái ngọt thần tiên,
Là hoa trăm sắc khắp miền hương thơm,
Mẹ là trả cá nồi cơm,
Nuôi con khôn lớn thiệt hơn với đời.
Mẹ ơi,nhớ lắm mẹ ơi!
Lòng con nhớ mẹ không lời tỏ phân.
Ngày rằm tháng bảy Vu Lan,
Nén hương con thắp kính dânh mẹ hiền.
Ơn cha nghĩa mẹ muôn niên
Con xin ghi tạc không quên bao giờ
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)